Published on

Hành trình của tôi với bệnh chàm

avatar
Cuog Nguyen

Hành trình của mình với bệnh chàm

Bài này chỉ chia sẻ lại quá trình mình bị bệnh chàm nặng trong 12 năm. Bạn đọc có thể kéo xuống đọc phần "Thông điệp tôi muốn gửi gắm" để đọc tóm tắt.

Khi tất cả bắt đầu

Mọi thứ bắt đầu mình nhớ vào khoảng mùa thu năm 2013, khi mình bắt đầu vào học lớp 11. Khi đó mình hay đi đá bóng với các bạn cùng lớp sau 4 tiết học buổi sáng ở cánh đồng cạnh sân trường. Trong 1 buổi đi đá bóng về, thấy chỗ bắp chân bị sưng 1 cục như bị côn trùng cắn. Mình vô thức gãi nó hàng tiếng đồng hồ, và hàng ngày vì gãi rất thích (và do trước đây hồi bé mình nhớ cũng đã từng bị như vậy rồi nên cũng nghĩ nó sẽ tự khỏi sau vài ngày). Nhưng gần 1 tuần trôi qua, vết xưng chảy mủ và có lan rộng ra nên mình đã nhờ mẹ đưa đi khám ở bệnh viện đa khoa của huyện. Bác sĩ nhìn và kết luận mình bị viêm da cơ địa, lúc đó mình cũng không hiểu rõ nó là bệnh gì. Đơn thuốc khi đó của mình là 1 tuýp kẽm oxit và dibetalic.

Thuốc Dibetalic

Thuốc mỡ Dibetalic bôi ngoài da

Kẽm Oxit

Tuýp kẽm oxit (ZnO) kháng khuẩn

Mình cũng cảm nhận được sự khó chịu do ngứa ngáy nhiều ngày nên bôi thuốc rất kỷ luật. Mình đã khỏi và sạch chân chỉ sau khoảng 5-6 ngày.

Những ngày tháng bị bệnh

Mùa đông năm 2014, làn da của mình trở lên khô hơn và kẻ ô khá rõ như da rắn. Vết chàm quay trở lại và mọc thêm ở cả 1 số chỗ khác nữa như đồng tiền xu. Triệu chứng lúc đó mình search cũng giống hắc lào, mình cảm thấy rất mặc cảm và xấu hổ. Nhưng còn tuýp thuốc năm ngoái bác sĩ kê vẫn còn nên lấy ra bôi tiếp, thì thấy cũng có khỏi.

Thuốc

Chân bắt đâu bước vào chu kỳ bị viêm da dạng đồng tiền vào mùa đông, khi thời tiết hanh khô và thường tự khỏi + kết hợp bôi thuốc corticoid khi sang mùa xuân, lúc thời tiết ẩm và dễ chịu hơn. Đến hè là da thường nhẵn, mịn, không sần sùi. Tuy nhiên nó để lại sẹo rất mất thẩm mĩ. Cũng từ năm đó mình không còn dám mặc quần đùi đi ra đường, không còn dám đi tắm biển với gia đình, không dám đi bóng đá với các bạn. Cuộc sống mất đi rất nhiều niềm vui, mình chỉ sợ khi ai đó nhìn thấy sẽ nói mình bị hắc lào, ở bẩn, nên thành ra rất mặc cảm.

Chu trình như vậy diễn ra khoảng 6-8 năm, đến khoảng 2021, mình cũng có đi khám ở bệnh viện da liễu Trung ương và da liễu Hà nội (khám của bác sĩ phó giám đốc bệnh viện khi đó). Bác cũng ân cần, nhẹ nhàng nói rằng mình cần phải sống chung với nó, bôi corticoid và dưỡng ẩm. Lúc này mình mới có suy nghĩ nghiêm túc về việc dưỡng ẩm cho da, mình dùng loại bác sĩ kê không nhớ tên và sau đó dùng body butter của the body shop vì có chứa vitamin E nhưng cảm thấy không hợp lắm do quá đặc và mùi. Bôi xong mình thấy da bí và viêm nặng hơn. Mình cũng cảm nhận được là chân mình càng ngày sẽ càng nặng. Các vết thương qua mỗi năm ngày một nhiều và để lại nhiều sẹo hơn. Không bôi thuốc thì vết thương lan ra rất nhanh còn bôi thuốc nhiều thì sợ vì thuốc coid được chỉ định bôi mỏng và dùng trong tối đa 2 tuần. Hơn nữa thuốc dibetalic và loại sau đó tương tự mình dùng là maxxskin đều chứa thành phần corticoid là betamethasone dipropionate - một loại corticoid nhóm 3 khá mạnh (tham khảo bảng nhóm thuốc corticoid tại ...)

Hình ảnh chân mình vào khoảng năm 2019-2020, thời điểm nặng nhất và thời điểm bôi corticoid + dưỡng ẩm + hết mùa đông xong.

ThuốcMô tả ảnh 2

Thật sự là lúc này mình đã có hoảng loạn rồi vì vết thương vào mùa đông đã lan hết chân mình và lên mông + đùi. Mùa đông năm 2022 mình tìm được một loại kem dưỡng cực kì phù hợp với mình là avene xera claim- AD. Tuýp kem 200ml đã cứu mình khỏi mùa đông năm đó, da mịn màng, không khô mốc nên đỡ viêm rất nhiều. Mình nhớ cả mùa đông năm đó mình chỉ phải bôi tầm 1 tuần thuốc corticoid. Sở dĩ nói nó đã cứu mình vì lúc đó các loại kem dưỡng thường chỉ có loại 50ml - 100ml, hơn nữa chất kem thường đặc và khó bôi vùng rộng. Còn với avene xera claim, mình có thể xoa mỏng và đều khắp những vùng da chân bị khô. Mình đã nghĩ nó là cứu cánh cho mình trong suốt những năm về sau.

Thuốc

Đến mùa đông năm 2022, 2023 năm nào mình cũng mua 1 tuýp và dùng nhưng cảm nhận nó bắt đầu không còn hiệu quả rõ ràng như năm đầu mình dùng.

Hành trình tìm kiếm giải pháp

Tháng 1/2024, mùa đông lạnh giá lại đến, chân mình lại nổi rất nhiều nốt viêm. Điều đáng sợ lúc này là maxxskin không còn tác dụng với mình nữa, mình bôi thuốc 3 ngày, vết viêm tịt 1 ngày sau đó bị lại ngay lập tức. Lúc này mình rất hoảng sợ và có lẽ đã nhờn thuốc rồi. Không hiểu bằng cách nào, mình vẫn cố chịu đựng. Tháng 3/2024 mình đi khám ở bệnh viện da liễu TW và đặt lịch khám Phó giáo sư. Lần quay trở lại viện tiếp theo của mình sau vài năm. Bệnh viện thật sự rất đông và mình chỉ có khoảng 10 phút để thăm khám, bác sĩ cũng không làm gì khác biệt so với những gì mình biết, nhìn da, chuẩn đoán, cho những đơn thuốc với đặc tính cũ, lần này là thuốc kháng histamin, và fucicort. Mình không thể giải thích được cho họ hiểu rằng mình đã theo phác đồ này quá lâu rồi, và nó trở thành vòng lặp không hồi kết. Mình lo lắng rằng mình lại tiếp tục nhờn các tuýp thuốc với dược tính nặng hơn. Bác sĩ thật sự không hề lắng nghe bệnh nhân do họ còn quá nhiều bệnh nhân và có vẻ như là bệnh này cũng không có phương án nào tốt hơn được với case của mình.

Lúc này mình cũng bắt đầu tìm hiểu nhiều tài liệu trên internet, xem trên thế giới mọi người chữa bệnh này như thế nào. mình có đọc được 1 web blog của 1 bác bên Mỹ eczema-natural-healing.com và chứng kiến bác ấy viết về cách bác ấy đã chữa khỏi bệnh. Mình gửi mail và được tư vấn cũng như giải đáp khá kỹ về những gì bác ấy mô tả, rằng viêm da cơ địa (eczema) do nguyên nhân từ hội chứng leaky gut, tuy nhiên sau cùng bác ấy khuyên mình nên khởi đầu bằng cách đặt mua các thực phẩm chức năng, vì khác quốc gia và chi phí cũng đắt đỏ nên mình buộc phải gạt nó sang 1 bên. Bác ấy nói về TSW - hội chứng nghiện corticoid và cần tối thiểu 1 năm để da cai nghiện và dần khỏe mạnh, bên cạnh việc sử dụng các loại thực phẩm chức năng của bác ấy. Đó là những kiến thức - có thể gọi là chữa lành đầu tiên mà mình học được. Mình cũng lấy ý tưởng từ đó để xây dựng blog này, theo cách riêng của mình, dễ tiếp cận với mọi người hơn.

Đợt bùng phát kinh khủng nhất

Tháng 3 đi khám xong và về nhà bôi fucicort mấy ngày xong tái lại nên mình không dám bôi nữa. Cuối tháng 4 năm 2024, mình được em gái giới thiệu cho 1 bác sĩ là PGS.TS của bệnh viện trung ương quân đội 108 - 1 bệnh viện tuyến đầu. Lúc đó mình nghĩ rằng có lẽ đây đã là bác sĩ có học vị cao nhất mà mình có thể gặp và có thể làm những điều giúp mình. Đó là PGS.TS Đặng Văn Em. Mình rất hy vọng bác sĩ sẽ chia sẻ với mình những phương pháp hay nhất và phù hợp nhất thay vì đi theo phác đồ truyền thống là bôi corticoid + dưỡng ẩm như các bác sĩ mà mình đã từng thăm khám ở bệnh viện da liễu TW và bệnh viện da liễu Hà Nội.

Chân bị viêm da tháng 4/2024Chân bị viêm da tháng 4/2024

Hình ảnh chân mình vào tháng 4/2024 - thời điểm đi khám bác sĩ Em

Chân bị viêm da tháng 4/2024

Vết thương lan lên đùi và tay

Bác sĩ khám và nhắc nhở mình rất ân cần. Mình đưa cho bác xem kết quả xét nghiệm chức năng gan, thận mình làm ở medlatec. Lúc đó mình đã đi khám để xem chức năng gan có vấn đề gì không thì may không sao. Mình cũng có khám da ở medlatec và họ cho mình môt đơn thuốc. Bác Em dặn mình không được dùng ivermectin (thuốc tẩy giun) + medrol (corticoid toàn thân) và mình nghĩ là điều đó kịp thời cần thiết vì lúc đó chân mình rất nặng như ảnh rồi - mình cũng định uống không thì mình nhập viện mất. Bác Em cho mình một đơn thuốc khác, có điều, đơn thuốc của bác sĩ vẫn là 1 loại corticoid dạng bôi mà mình nghĩ là hoạt lực khá mạnh là flucort. Mình đã nhắn tin bày tỏ lo ngại với bác sĩ nhưng bác chỉ bảo là cần tin và làm theo phác đồ của bác. Trong khoảnh khắc ấy, lí trí mình lại chọn là sẽ không dùng nó vì các tổn thương lúc đó của mình đã quá nhiều, khó mà bôi hết được.

Mình đã sống trong những ngày mùa hè với làn da viêm đỏ nặng (điều đáng nhẽ trong những năm trước đây không hề bị - vì như mình đã nói bệnh của mình thường chỉ tái phát ở mùa thu đông). Không dùng corticoid nữa và thay vào đó là tìm kiếm phép màu từ những sản phẩm từ tự nhiên. Mình đã thử kha khá phương pháp: tắm nước lá bàng trong 2 tháng, tắm nước muối + bôi dưỡng ẩm bằng dầu dừa, bôi lô hội, uống lá thuốc,.. nhưng bệnh không tiến triển gì mà còn nặng thêm. Mùa hè năm đó thật dài và khó khăn.

Mình cũng có đọc các giải pháp về thuốc sinh học nhưng thấy nó quá đắt đỏ và cũng nghĩ mình còn trẻ, dùng xong sợ kiểu ảnh hưởng tác dụng phụ về GEN - ADN các thứ (cái này mình lo linh tinh chứ chưa tìm hiểu kỹ) nên cũng thấy không khả thi. Tuy vậy, mình nghĩ đây cũng là điểm khởi đầu cho quyết định dừng sử dụng corticoid và chữa lành tự nhiên mà mình hướng đến bằng cách thay đổi chế độ ăn, lối sống.

Mình lướt tiktok và thấy video của mẹ em Muối nè. Trước đó mấy tháng mình cũng lướt trúng video của chị ấy, lúc con trai bị nặng nhất và chị ấy đã chữa khỏi cho con mình bằng chế độ ăn healthy và các cách xử lý vết thương rất lành tính, không corticoid. Đây là trường hợp khỏi bệnh ngoạm mục và chân thực nhất mà mình từng biết, vì mình có theo dõi cả hành trình. Trên mạng thật ra rất nhiều quảng cáo chữa bệnh chàm nhưng toàn là dùng thuốc bôi không rõ nguồn gốc, không rõ có trộn corticoid vào hay không. Mẹ muối như là kim chỉ nang và là chỗ dựa về niềm tin cho mình về việc mình cứ cố gắng và đến một ngày sẽ không còn bị chàm và phải sống chung với thuốc nữa.

Thông điệp tôi muốn gửi gắm

Đó là toàn bộ hành trình mà mình đã trải qua với bệnh chàm sau 13 năm. Có đau thương, có nước mắt, có cả vô vàn sự tự ti, tủi thân, xấu hổ mà mình đã đem theo trong suốt bao năm qua. Mình vẫn luôn tâm nguyện sẽ cố gắng kiểm soát được nó và chia sẻ lại những điều hữu ích cho những người cũng bị giống mình. Đó như là lý tưởng, mục đích sống của mình cho đến hiện tại. Mình sẽ chia sẻ kĩ tất cả những điều mình đã áp dụng để có được mình như ngày hôm nay, để 1 năm nay mình không còn phải sống chung với những tuýp thuốc corticoid và kem dưỡng da nữa. Chia sẻ cụ thể trong mục Phương pháp cá nhân mà mình đúc kết.

Bình luận

Đang tải bình luận...